tập san Hồng Lĩnh số 115 trình làng đến độc giả truyện ngắn: "Chuyện buôn bản quê" của tác giả Đinh quang đãng Lân.


Làng ven sông co ro vào gió rét. Gió mùa đông bắc ràn rạt kéo về, khiến cho con bạn và cảnh vật dụng như teo rúm lại. Đã thế, gió tuồi qua sông La rộng ngay gần ngàn mét, mang theo khá nước mịn cùng ẩm tạo nên cái rét chui vào làng như sâu hơn, thấu vào làn da, thớ làm thịt của từng người. Đã cách sang thềm tuổi 80, tuy vậy ông Á gồm một sức mạnh lạ thường. Ở tuổi này mà ông Á còn cấp tốc nhẹn lắm. Nước da black bánh mật, mái đầu trắng như cước, tâm trí ông còn quánh biệt chính xác nữa... Với những đặc điểm ấy cùng với tuổi chén bát thập của ông, bà con trong làng quý ông về nhiều mặt, đề xuất thường hotline ông là lão - Lão Á !

Bảy mươi chín mùa xuân đã đi qua cuộc đời, nhưng lại lão Á bắt đầu đến bệnh viện huyện một lần, lão đi căn bệnh viện không phải vì nhỏ đau, bệnh tật. Lão đi bệnh viện là bị động tới mức tréo ngoe vì chưng người nhà đất của lão chẩn đoán… nhầm! Cả buôn bản Khá, từ già đến trẻ, tối thiểu một lần nghe lão tuyên bố: “Cuộc đời của lão ko cần bác bỏ sĩ, không yêu cầu bệnh viện”!.

Bạn đang xem: Chuyện làng quê việt nam

Nghe tuyên cha như thế, nhiều người dân trong xóm đã khỏe khoắn mồm nói lão hâm! Lão tất cả tuyên bố như vậy thật, nhưng lại lần này thì con cháu đã phải khiêng vào khám đa khoa vì phát hiện tại lão nôn mửa ra máu!

Sau gần một tối nằm bệnh dịch viện, 4 giờ tạo sáng hôm sau, lão đã trốn khám đa khoa bỏ về. Đêm ngày đông sương giăng ướt sũng, lão bước vào nhà làm cả nhà tỉnh giấc. Bé cháu thấy lão lọ mọ dựng chiếc bình thủy vào góc giường, sẽ tá hỏa tam tinh vày sự đường bất chợt của lão. Vợ lão – Bà Mính dục con trai ra cơ sở y tế lúc mờ sáng, để có lời xin lỗi những bác sĩ với xin làm thủ tục giao dịch thanh toán viện phí cho lão.

Trời sáng hẳn. Từng lũ chim chìa vôi vẫn nhún khiêu vũ tìm mồi trên mọi luống đất cày, như bao gồm ý mừng đón một ngày mới. Khi vẫn ăn xong xuôi một chén cơm, uống ba cốc nước trà xanh thơm lựng. Tỉnh hãng apple hẳn, lão mới phân bua:

Chập buổi tối qua, lão uống rượu và ăn tiết canh heo cùng với mấy tay trung niên sinh sống xóm Ngoài. Vui bạn, lão uống hơn chục ly rượu. Dọc con đường về nhà, lão cảm thấy bước đi của chính bản thân mình loạng choạng. Lên giường nằm ngủ, vì say rượu cần lão nôn thốc, nôn toá ra cả nền nhà. Dưới ánh đèn sáng mờ đục, bà xã con lão tưởng nôn ra máu, “chẩn đoán” xuất ngày tiết dạ dạy! nguy hiểm quá! chóng vánh hốt lão lên xe pháo máy, chở đến cơ sở y tế cấp cứu.

Lão say bí tỷ. Bà xã và các con lão thì chẩn đoán nhầm, lão lẩm bẩm: “Thật ngớ ngẩn, vẫn tốn tiền lại còn mang tiếng gầy đau, cần vào viện cấp cho cứu”. Chừng non ba giờ sáng tỉnh rượu, lão tu một khá hết ngay sát hai lít nước. Một bụng nước sôi nguội làm cho lão mát hết cả người. Tỉnh táo khuyết hẳn, lão lặng lẽ rời bệnh viện, đi bộ về nhà. Lão có nhỏ xíu đau gì? Tại bà xã con lão hoảng sợ mà làm ồn ào cả một góc làng.

Lão là tín đồ dễ tính, dễ dàng gần. Cả xã Khá, hễ bất cứ nhà ai, nhiều hay nghèo, có đám đông, có công việc vui, bi thảm lão đều sở hữu mặt. Những mái ấm gia đình có mời, lão mang đến đã đành. Nhiều gia đình không mời, lão cũng đến mang đến vui hoặc mang đến gia chủ bớt buồn! tự nhiên lắm! Lão sẽ già. Bộ hạ lão vụng về về nên không hỗ trợ được một công việc nào cho gia chủ. Nhưng, lão bao gồm “sức mạnh” tự mẫu miệng, từ bỏ cái âm thanh phát ra mỗi khi đã cho một li rượu vào người. Cả chỗ đông người lao động, nếu có lão nói chuyện, thì xả stress cả một góc làng, gạt bỏ nỗi vất vả, mệt nhọc nhọc và đói bụng. Đặc biệt, những bữa tiệc, uống rượu cơ mà thiếu lão thì mất vui! Điều này được cánh trung niên trong làng mạc xác nhận.

Thời nay, làng khá ngày như thế nào chẳng có rượu! câu hỏi lớn thì không còn vài can loại 20 lít, việc nhỏ bé cũng không còn chục chai. Nếu không có việc vui, bài toán buồn, thì cánh trung niên cũng lai rai vài ba chai vậy. Uống rượu vui mang đến là vui thì chẳng bao gồm lí bởi vì gì lão Á lại không tồn tại mặt!

Khi đã mang đến vài li rượu đế vào bao tử thì lời của lão tuôn ra như nước suối thân mùa mưa! Lão có ưu điểm, mặc dù có nói nhiều, nhiều tới mức không một ai ngăn cản được, thì hết sức ít khi lão nói sai, hoặc đụng đụng đến tổ chức, cá thể nào đó. Lão nói: “Lão thuộc trên vài ngàn bài thơ, thuộc lòng Truyện Kiều. Với 3254 câu Kiều, hỏi câu nào? Vào bất cứ thời điểm làm sao trong ngày? Lão đều nhớ chủ yếu xác. Lão kha khá thông chữ Hán, đề xuất bình Kiều, lẫy Kiều thiệt hay. Lão đọc:

“Cảo Thơm lần giở trước đèn

Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh”.

Tại sao tôi lại hiểu câu thơ này của Nguyễn Du. Một câu thơ vô cùng gợi ko khí. Nó trầm trồ một tư thế, phát ra một dáng điệu. Đọc thơ Kim - Thơ hiện nay, tôi hy vọng đốt một lò mùi hương thơm, trong số ấy có một vị gì ngôi trường cửu. Khi nói đến thời gian, tôi muốn phụ thuộc tất cả thời gian, tôi muốn gắn liền với tuyển tập. Cảo Thơm, có nghĩa là pho sách hay; lần giở trước đèn là những ngón tay của mình đính hương với phần nhiều trang vẫn hợp cùng đúng. Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh - tức là pho tình sử của xa xưa để lại cho các thế hệ mai sau.

Vì lão thuộc các thơ như thế, khi bao gồm vài chén bát rượu vào là… thơ ra ngay! lúc lão “nổ” chuyện thơ thì nặng nề ai ngăn cản “cái mạch” của lão. Lão nói bao gồm chút từ bỏ hào: “Đời người, một thằng lũ ông như lão, cuộc đời giằng dặc với 79 ngày xuân đã đi qua, nhưng chỉ say rượu một lượt cũng chưa xuất hiện gì xứng đáng trách lắm! chần chừ xã hội và hầu như người thiếu nữ khác thì sao? Còn bà xã tớ - Bà Mính thường “biểu dương” tớ mỗi lúc nặng lời kể nhở bốn đứa nam nhi đã trưởng thành: “Chúng mi uống rượu phải có chừng. Học lấy ba mày. Cả đời không say rượu…”.

Sau “chương trình” phát âm thơ, bình thơ, lão rỉ tai xa lắc, xa lơ, thời lão đi bộ đội. Năm 1956, khi vừa tròn trăng tròn tuổi, lão Á là một trong chàng sinh viên đẹp trai, lãng tử khóa trước tiên của một trường đại học danh giá không tính Hà Nội. Đang là sinh viên năm máy hai, chịu đựng đói với nhịn bữa sớm không quen, lão bỏ học đi làm công nhân “tay ngang” trên một bến phà trên đường sông Hồng. Được bố tháng, không quen việc rất khổ, lão quăng quật sông nước về quê. Lão là con út trong một mái ấm gia đình chuyên chế tạo giấy cùng hàng mã. Gia đình bố mẹ lão có hẳn một loại thuyền gỗ vào nhiều loại lớn, chuyên chở giấy, hàng mã và các loại hàng hóa khác từ thị trấn Đức lâu ra Vinh và trái lại trên sông La với sông Lam. Bà bé địa phương thường hotline là: “buôn cung cấp theo đò dọc”.

*

* *

Cuộc sống vẫn yên bình thì chiến tranh phá hoại bằng không quân của Hoa Kỳ leo thang ra miền Bắc. Bên lão với cả làng mạc Khá phải rời quê di tản lên vùng núi, mạn hương thơm Sơn, mùi hương Khê hoặc vùng thượng của huyện để tránh bom, đạn của giặc Mỹ. Loại đò dọc đon đả ngày làm sao chở khẳm mặt hàng xuôi ngược con sông quê, giúp công ty kiếm được rất nhiều tiền, ni úp bản thân nằm bi lụy bả bên chân đê La Giang no mưa, no nắng…

Từ ngày vứt giảng con đường đại học, rời vứt sông nước sông Hồng về bên quê, gần như năm nào, người giới trẻ Võ Á cũng đều có danh sách đi tuyển nghĩa vụ quân sự. Do nhỏ dại con, nên tác dụng khám tuyển lần nào bác bỏ sĩ cũng xếp sức mạnh của Á nhiều loại B, thậm chí còn xếp ở mức B3, B4….

Mãi đến thời điểm cuối năm 1967, khi công ty nước và quân đội ta chuẩn bị mở chiến dịch Xuân Mậu Thân năm 1968, thì cầu mơ trở thành anh quân nhân của Á bắt đầu trở thành hiện thực, dẫu rằng tuổi thọ của Á từ bây giờ đã ngoại trừ 30. Về phía cá nhân, Á buộc phải thầm cảm ơn mẫu lệnh “Tổng hễ viên” năm ấy!

Sau bố tháng đào tạo cấp tốc sống thao trường, anh lính Binh nhị Võ Á có mặt trong chuần hành quân vào chiến trường miền Nam. Chưa bao giờ Võ Á đánh giặc tốt đến đâu, nhưng mà khi kể tới địa danh nào, chiến trường nào của vượt Thiên - Huế; sống Quảng Trị, giỏi ở miền trung của Lào, thì Võ Á rất nhiều biết. Không những biết nhưng Á còn biết tường tận cả những chi tiết nhỏ. Như thế nào là: Tà Cơn, Dốc Miếu, Thành Cổ; nào bãi Ổi, kho bãi Săng, rừng Thông, dốc Năm Thang, dốc quay Bai, con quay Bạc, trạm phẩu T2, kho xăng T4; nào bạn dạng Na, bạn dạng Kéo, bạn dạng Bông; như thế nào Bắc Xòong, Bắc Xế, Nha Hớn, Mường Phìn; như thế nào sông Sê Rê Poock, sông Đăck Krong, sông Sê Bang Hiêng…

Võ Á chỉ đi bộ đội tổng cộng 5 năm, trong những số đó được ra Bắc, về bên tới nhị lần. Cố kỉnh hệ trẻ hiện nay ngồi nghe lão kể chuyện đi bộ đội, chuyện võ thuật với giặc Mỹ thì khoái lắm. Lão đề cập trơn tru, nghe chừng “khoái khẩu” lắm. Bầy trẻ hoặc fan không quốc bộ đội nghe thì khoái tai vô cùng. Tuy vậy, lúc Võ Á đã cao hứng, hễ tất cả ai cùng thời quốc bộ đội cùng với lão thì lão im ngay, y như Đài phát thanh mất điện hoặc lão đưa sang gọi thơ…

Cho “thêm xăng vào máy”, lão “nổ” chuyện tình của lão đến thiên hạ nghe: “Đã cách sang tuổi 35 trong một thời điểm cuối mùa khô nỗ lực sang mùa mưa. Lão được cấp trên cho về nhà trong thời điểm ngày. Chỉ 5 ngày thôi, tớ cưới được vợ, tớ gieo giống với lên mầm, thế mới đáng nói, đáng tự hào là khác”.

Lão kể: “Ngày sản phẩm nhất, nhờ vào thằng em con nhà chú dẫn đi tán gái, chạm chán Mính, tín đồ Kẻ Trổ. Ngày sản phẩm hai, một đoàn bố mẹ và đồng đội họ hàng đơn vị mình “ra mắt” nhà gái và bàn chuyện hỏi, cưới. Ngày đồ vật ba tổ chức triển khai lễ cưới. Về tối đến, hai bà xã chồng chú ý làm đất cùng gieo giống. Ngày đồ vật tư: Cả nhị vợ ông xã trở về quê ngoại. Ngày sản phẩm công nghệ năm, tra giống ngừng mình vác tía lô quay trở về đơn vị…

Dọc con đường hành quân về solo vị, Võ Á ghi nhớ lại: “Ngày đầu con gái đã vẹo vọ lòng, mình cảm xúc hạnh phúc. Thiếu nữ tên Mính khi cầm cái đèn dầu hỏa đi xuống nhà bếp giúp người mẹ nấu cám mang đến heo ăn, thân hình chị em thật cân đối, phân phát ra một sức hút thật khỏe khoắn và kì diệu. Con gái mặc bộ quần áo vải lanh, in hoa nền nả, như tôn thêm phần đông đường cong gợi cảm. Á đã mấy lần chực vùng dậy như mong vồ lấy, ôm Minh vào lòng. Đêm tán gái đầu tiên kết thúc. Á thuộc thằng em bé nhà chú đang 23 tuổi - Nó tương tự như nhịp ước nối song bờ sông lâu nay còn bí quyết trở. Hai bằng hữu đạp xe nhàn hạ trên triền đê. Trăng thượng huyền đang gác núi giăng màn. Gió mơn man. Á nghe bé dại từng tiếng sóng của nước sông La ì oạp vỗ vơi vào bờ.

Đặt bố lô xuống bên vệ đường, rút bình tông ra uống vài ngụm nước, Á ghi nhớ về bạn vợ của chính bản thân mình mồn 1 trong các mạch bốn duy. Ngày vật dụng hai, Lão Kể: mặt trời lên cao. Mẫu nắng chói lóa lóa cả phương diện nước sông La xanh thẳm. Nắng len qua gần như cành lá trùm lên dàn hoa Thiên lý trước ngôi nhà. Khắp bạn đẫm mồ hôi, Á tỉnh giấc dậy và nhận ra trời đã sắp đến trưa. Dưới bếp, chị em Á vẫn đun nấu. Mùi khói bếp bốc lên, lan khắp tòa nhà làm anh cảm thấy ấm áp lạ thường. Cơm trắng đã chín. Mùi cơm thơm, mùi canh cùng mùi của thức ăn uống mặn bốc lên mới quyến rũ làm sao! cuống quýt lùa mấy đĩa cơm vào bụng, Á 1 mình đạp xe cùng gần chục con người thân xuống Kẻ Trổ…

Mang ba lô dọc đường về đối kháng vị, bài toán cưới bà xã như cuốn phim quay chậm rãi - Lão nhớ lại.

Ngày thứ cha - duy nhất đêm trước đó chuẩn chỉnh bị, Á đã xống áo bảnh bao, leo lên xe đạp điện cùng mấy chục người khác long rắn, tay xách nách với xuống Kẻ Trổ rước Mính về làm vợ đúng giờ Ngọ…

*
Minh họa: Tuấn Anh

Ngày thứ tứ và ngày lắp thêm năm - Á lưu giữ lại - Chỉ có cha đêm hai ngày, vợ ông xã sống bên nhau, chăm sóc nhau, gieo mầm, đúc hạt… Nghĩ cho đó, con phố về đơn vị như ngắn hơn.

Sau rộng 3 tháng xa nhà, một buổi chiều khi trận đấu kết thúc, vui tuyệt nhất là đối kháng vị không ai thương vong. Mặt mé đồi đầy sim và mua. Bao la những cánh hoa sim tím ngát tận chân trời, nghe đâu đây thoang thoảng mùi hương ngọt của lứa quả chín đầu mùa, làm cho ý thức của cỗ đội có phần thư giản hơn. Minh chủ bưu vui tính lộ diện mang tin vui cho một số trong những cán bộ, đồng chí trong đối chọi vị. Ngồi mặt bìa rừng, bên dưới lùm hoa mua đung gửi trước gió, Á hồi hộp phát âm thư vợ. Mính - bạn vợ thương mến của Trung sĩ Võ Á vai trung phong sự từng nào chuyện. Tuy thế vui nhất, đặc biệt quan trọng nhất là chỉ từ khoảng 6 tháng nữa thôi Á sẽ được thiết kế bố…

Tợp thêm một ngụm rượu, nhìn vào cõi xa xôi trên đỉnh trường Sơn, nơi ấy tất cả mây tệ bạc và gió ngàn, như giác tỉnh trong con bạn của lão về một thời trận mạc. Đôi mắt màu nâu của Lão đã bước vào tuổi 80 mà bác bỏ sĩ tóm lại độ sáng 9/10 trong một trong những buổi kiểm tra sức khỏe định kỳ cho người cao tuổi trong xã. Đôi tai tinh tường, nhị hàm răng tuy đang ố rubi của lão còn chắc và khỏe.

*

* *

Sau lúc biết tin “cái hạt” mình deo đã nảy mầm có kết quả, Á sướng lắm. Cũng sau tin vui đó, biết bao gian lao, thách thức là hàng trăm ngàn cuộc hành binh của Á và bè đảng khắp cả dãy Trường Sơn.

Một hôm trời đã nhá nhem tối, khi đơn vị chức năng hành quân qua đường số 9, dự kiến tập trung đơn vị trên Mường Phìn, củng cố đơn vị chức năng để sẵn sàng cho một đợt đại chiến mới. Trung đoàn cảm nhận tin: bầy địch liền kề biên giới đất nước thái lan đã dịch chuyển đến vùng Bắc xòong, Bắc Xế, lũ địch hành quân dọc sông Sê Bang Hiêng để đánh vùng Sê Pôn cùng rất ngã bố Lao Ngam…

Sau sát một tháng chuẩn bị chiến trường, lão Kể: Một đêm mưa nghìn xối xả. Nước ở chiếc sông Sê Bang Hiêng “chảy đứt đuôi rắn”, đơn vị của lão được lệnh đánh úp vào vị trí đồn trú của nhị trung đoàn địch ở khu vực Nha Hớn. Sau ngay gần hai giờ nổ sung, đơn vị đã tàn phá một đái đoàn địch. Lính ta mất mát 12, bị thương trên 30 chiến sĩ. Đã tạnh mưa, nhưng bây giờ trời hãy còn tối. Đơn vị triệu tập lo công tác làm việc thương binh, tử sĩ. 12 cán bộ, đồng chí hi sinh được gom lại, để các Liệt sĩ trên ngon đồi cao. Các anh ở đó, nghe gió hát điệp khúc của núi rừng mãi mang đến ngàn năm. Trong trận chiến Nha Hớn, người đồng chí bắn AK điểm xạ độc nhất trung đội, Trung sĩ Võ Á bị đạn giặc bắn vào đùi, bay đi một mảng thịt to thêm bàn tay có tác dụng anh nhức đớn…

Tạm biệt Nha Hớn, nơi gồm dòng sông Sê Bang Hiêng, xung quanh năm nước tung một chiều. Tạm bợ biết phần lớn đêm mưa rừng dẻo dẳng. Á cùng đơn vị chức năng hành quân về đồn trú vùng con quay Bai, Cù bạc đãi gần bản Xa Ki. Tại đây, phần đa em gái dân tộc bản địa Tà Ôi, Vân Kiều,… là những bạn trẻ xung phong, phần nhiều y tá sẽ ngày tối tận tình âu yếm vết thương cho những anh cỗ đội. Bao gồm dễ cho hơn tía tháng sau, giã từ “trạm phẫu” bờ Nam, tạm biệt các y bác sĩ và hồ hết em gái Tà Ôi, Vân Kiều, Trung sĩ Á cùng một vài thương binh không giống trở về đơn vị chiến đấu. Hành binh qua bến bãi Ổi rộng lớn nắng và rộng lớn gió. Ổi chín đá quý lúc lĩu trên hầu hết ngọn cây. Kho bãi Ổi rộng mênh mông có dễ đến vài trăm hecta toàn ổi. Ổi chênh chao vào nắng, vào gió. Mùi hương của ổi thơm mãi, quấn quýt trong chân tóc, lưu lại dưới ngôi sao trên vòm mũ.

Hơn một ngày hành quân, Á cùng đơn vị chức năng dừng chân dưới con dốc Năm Thang. Dốc Năm Thang cao vời vợi, núi ngay tắp lự núi điệp trùng. Như để vượt “dốc Năm Thang” của tuổi già, lão Á tợp thêm một ngụm rượu với nhớ lại: bộ đội hành quân mong mỏi qua dốc Năm Thang yêu cầu vượt cả chục ngọn dồi thoai thoải, đề xuất qua không ít khe suối và hàng chục cái ngầm, nước trong nắm qua gối. Cả dãy núi non trùng trùng ấy, gồm 5 cái dốc. Đúng hơn là 5 bức vách gần như là dựng đứng, fan thường cần thiết vượt qua. Khen cho quân nhân công binh. Mỗi bé dốc ấy, lính công binh buộc phải làm một chiếc thang bởi dây dù hoặc cần sử dụng một cây gỗ lâu năm cưa thành hàng chục cái bậc, tạo ra thành dòng thang dựng vào vách núi. Đã là lính Trường Sơn, gồm lẽ ai cũng ít tốt nhất một lần đi qua hoặc nghe nói đến biệt danh: Dốc Năm Thang.

Cho thêm “xăng vào máy”, nheo nheo đôi mắt nâu về phía chân trời, lão thở ra khoan khoái và kể: Một hôm, Á đứng vị trí số 1 cùng hai chiến sĩ được đơn vị phân công vào rừng kiếm tìm rau cải thiện. Khi shop chúng tôi đang mãi mê hái rau “Tàu bay” với khế rừng bên dưới chân dốc Cao Bồi, tự nhiên từng tốp máy cất cánh trực thăng - lính ta thường call là “Tàu rọ” hoặc “Cán gáo”. Lão giải thích, quân địch từ phía Đông bay đến làm nhiệm vụ tuần tra, phát hiện việt cộng. Cánh gió của trực thăng tạo cho gió cấp cho 12 hoặc không dừng lại ở đó nữa, làm cho cho cây cỏ ngã nghiêng. Rất may, cả 3 shop chúng tôi nằm bên dưới bụng một cây gỗ khô bắc qua lòng suối. Thân cây gỗ có đường kính dễ hơn 2 mét, nên lũ địch ko phát hiện ra. Hết lần tuần tra của địch, công ty chúng tôi ghé vào bản Bắc, gần mé dốc Cao Bồi. Phiên bản Bắc có gần 15 nóc nhà, toàn bà nhỏ là dân tộc bản địa Vân Kiều. Được bà con bản Bắc góp đỡ, cả ba chiến sỹ trở về đơn vị chức năng an toàn; trên vai nặng trĩu rau cùng một ít thực phẩm vì chưng bà bé tặng…

Cho thêm “xăng vào máy”, lão Á say sưa hiểu thơ, say sưa kể 1 loạt chuyện rất lâu rồi cho đám con trẻ trong làng mạc nghe. Chúng thích lắm! thốt nhiên cu Bi vẫn 16 tuổi, năm nay lên lớp 11 đặt cho lão một câu hỏi mà cả đám bạn xung quanh ít ai ngờ.

- Nếu china thiếu thiện chí, thậm chí ngang ngược hạ để dàn khoan HD 981 bất hợp pháp vào vùng biển cả nước ta. Ví như Trung Quốc lấn chiếm biên giới, thậm chí còn phát động trận đánh tranh trên bộ… thì lão rất có thể làm gì?

Chưa lúc nào thấy cặp mắt nâu của lão lại hiền mang đến thế, quan tâm nhìn hết lượt những cháu ngồi xung quanh, dừng lại ở cu Bi, lão thong thả:

- Trong lịch sử vẻ vang dựng nước mấy nghìn năm, gồm dễ đến chục cuộc fan phương Bắc tiến đánh, xâm lấn, xâm lược vn có lần như thế nào ta đại bại đâu? định kỳ sử đánh dấu tinh thần yêu thương nước của ông thân phụ ta trường đoản cú trước tới thời điểm này thật tốt vời. Thậm chí trên cả tuyệt vời. Thay hệ trẻ những cháu lo và gồm ý thức đảm bảo nền hòa bình của dân tộc ta như vậy là tốt. Lão khen những cháu, lão tất cả chết, lão cũng thoả mãn lắm rồi. Lão năm nay lên thềm 80 tuổi, lão làm được gì ư? giả dụ thật như con cháu nói, núi sông lâm nguy và nên thì lão lại xin vào bộ đội!

- Già rồi! Đã 80 tuổi gồm cho lão đi theo còn chẳng kịp! huống bỏ ra đánh giặc - bọn trẻ lao nhao phản nghịch đối “cái xin” của lão.

Nhìn vòng tròn hết lượt những cháu, lão ôn tồn:

- những cháu nói đúng. Bội phản đối là đúng. Nhưng mà sinh thời bác bỏ Hồ dạy: “… Tuổi nhỏ tuổi làm vấn đề nhỏ/Tùy theo sức của mình/ mà lại tham gia chống chiến…”. Lão nay đã già, thuộc hạ yếu, mắt mũi yếu tinh thông, ko trực tiếp cố sung tấn công giặc, thì lão hiểu thơ, bình thơ cồn viên cỗ đội. Cung cấp trên rất có thể tin tưởng giao trách nhiệm cho lão canh chừng kho, hàng, vũ khí…. Nào! các cháu có đồng ý với lão xuất xắc không?

- Đồng ý! tung hô lão Á! - số đông trẻ tớn tác trả lời.

Xem thêm: Tổng Hợp Công Thức Tính Lãi Suất Toán Lãi Suất 12 (Đầy Đủ Nhất)

Lão Á nheo nheo đôi mắt. Ánh nâu của cườm như dọi vào những cháu một tia sáng sủa mênh mông. Nếu những cháu gật đầu đồng ý thì các cháu thuộc lão thi đua - Lão nói: Trước mắt, cả lão và các cháu cùng đọc lại, hiểu kỹ lịch sử dân tộc. Riêng các cháu còn thêm trọng trách học giỏi, rèn luyện đạo đức, sức khỏe cho tốt….

Chia tay những cháu, tợp thêm một ngụm rượu, lão Á nhàn hạ đi về phía chân trời…