Nếu thi ca nước ta mãi tê mê một Xuân Diệu – ông hoàng của thơ tình thì cũng không khi nào quên được một Xuân Quỳnh – phái nữ hoàng của tình yêu. Thơ của bà nhiều, hay với đầy gợi cảm về tình yêu, một tình thương khát vọng. Những bài bác thơ tình nóng phỏng mà nhẹ dàng, mãnh liệt mà hồn hậu của Xuân Quỳnh vẫn luôn là hồ hết sợi dây cảm tình giăng mắc chốn trần thế và ở mãi địa điểm “vườn trần” (Xuân Diệu). Trong đoạn đường thơ ca của mình, thơ tình của Xuân Quỳnh đã gồm tiếng nói mới: Trực tiếp phân bua khát vọng tình thương của một trái tim thiếu nữ mãnh liệt cơ mà chân thành, tự nhiên mà hồn hậu cho lạ kỳ!


Cùng cùng với “Thuyền cùng Biển”, “Sóng” được ấn trong tập “Hoa dọc chiến hào” (1968), là những bài thơ tình được xem là hay độc nhất của Xuân Quỳnh nói riêng cùng thơ tình nước ta đương đại nói chung.

Bạn đang xem: Thơ xuân quỳnh tình yêu và nỗi nhớ



Xem thêm: Môi Trường Vĩ Mô Là Gì? Các Yếu Tố Của Môi Trường Vĩ Mô Của Doanh Nghiệp

Ở đây, bọn họ sẽ được cảm nhận vẻ đẹp nhất của một tâm hồn đàn bà luôn chân thành, đắm thắm, hồn hậu cùng trĩu nặng yêu thương, dám giãi tỏ những ước mơ mãnh liệt trong của mình trong tình cảm và diễn đạt được đầy đủ tình yêu thương ấy. Với ngay bây giờ, dưới đấy là những bài bác thơ tình yêu với nỗi nhớ hay độc nhất của Xuân Quỳnh cửa hàng chúng tôi muốn share đến các bạn.

*

Nói cùng Anh (Xuân Quỳnh)

Em biết đấy là điều vẫn cũChuyện tình yêu, đặc biệt gì đâu:Sự đính thêm bó thân hai bạn xa lạNỗi vui buồn đem share cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễnHôm ni yêu, mai hoàn toàn có thể xa rồiNiềm âu sầu tưởng như vô tậnBỗng có ngày thay thế sửa chữa một niềm vui

Điều hôm nay ta nói, ngày maiNgười khác lại nói lời yêu thuở trướcĐời sống chẳng vô cùng, em biếtCâu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng gồm gì quan trọng đặc biệt lắm đâuNhư không gian như màu xanh lá cây lá cỏNhiều đến hơn cả tưởng như chẳng cóTrước cuộc sống rộng lớn mênh mang

Nhưng bây giờ anh ở mặt emNiềm vui vui miệng trong ta là có thậtNhư chiếc áo trên tường như trang sáchNhư chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em gọi rằng mỗi một khi đi xaTình anh đối với em là xứ sởLà láng rợp trên con phố nắng lửaTrái cây thơm trên miền khu đất khô cằn

Đấy tình yêu, em ao ước nói thuộc anh:Nguồn gốc của vô vàn khát vọngLòng giỏi để gia hạn sự sốngCho con người thực sự fan hơn

Thơ Tình Cuối mùa thu (Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây white bayLá tiến thưởng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo làn nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và emLà của ngày thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cả:Lối đi quen tự dưng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi giá buốt qua bàn tay

Tình ta như sản phẩm câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như chiếc sôngĐã yên ổn ngày thác lũ

Thời gian như thể gióMùa đi thuộc tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh với em

Chỉ còn anh và emCùng tình yêu nghỉ ngơi lại…– kìa bao tình nhân mớiĐi qua thuộc heo may

Dẫu Em Biết có lẽ rằng Anh trở về (Xuân Quỳnh)

Thị trấn nào anh cho chiều nayMảnh tường vắng, ngày đông giá rétDẫu em biết chưa hẳn là vĩnh biệtVẫn thấy lòng domain authority diết lúc phân tách xa

Xóm làng như thế nào anh đang đi quaNhững đồng lúa, vườn cây, bờ bãi…Dẫu em biết rằng anh trở lạiNgọn gió bi lụy vẫn thổi phía không anh.

Thời gian trôi theo góc cửa một mìnhHạt mưa những vết bụi rơi thầm trên mái ngóiTờ lịch mỏng manh bay theo lòng ngóng đợiMột tuyến phố vời vợi núi thuộc sông

Gọi nghìn lần tên anh vẫn luôn là khôngChỉ lá rụng dạt dào lối phốDẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ.Nhưng lòng em nào có những lúc nguôi quên.

Mẹ của anh ý (Xuân Quỳnh)

Phải đâu chị em của riêng biệt anhMẹ là bà mẹ của bọn chúng mình đấy thôiMẹ tuy không đẻ, không nuôiMà em ơn bà bầu suốt đời không xongNgày xưa má mẹ cũng hồngBên anh, bà mẹ thức lo từng lần đauBây tiếng tóc chị em trắng phauĐể mang đến mái tóc trên đầu anh đenĐâu bé dốc nắng mặt đường quenChợ xa gánh nặng bà mẹ lên mấy lầnThương anh yêu mến cả cách chânGiống bàn chân bà bầu tảo tần năm naoLời ru bà mẹ hát thuở nàoTruyện xưa người mẹ kể lẫn vào thơ anh:Nào là hoa bưởi, hoa chanhNào câu quan họ mái đình cây đa…Xin đừng bắt chước câu caĐi về dối bà mẹ để nhưng mà yêu nhauMẹ không chán ghét em đâuYêu bạn bè đã là dâu vào nhàEm xin hát tiếp lời caRu anh sau từng âu lo nhọc nhằnHát tình thân của bọn chúng mìnhNhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùngGiữa ngàn cây cỏ núi sôngGiữa lòng thương chị em mênh mông ko bờChắt chiu tự phần đa ngày xưaMẹ sinh anh để bây giờ cho em

Tháng Năm (Xuân Quỳnh)

Giấc ngủ vừa chợp quaNắng vẫn về trước cửaĐêm ngắn: phút sát nhauNgày lâu năm như nỗi nhớNước sôi ngầu bọt bong bóng thauLuộc mình con cá nhỏCon cua chín kim cương maiẨn vào trong nhiều lúaCỏ ngu không bạn cheRã rời mang sắc úa…

Nhưng hãy nghe hãy ngheTrên phần đông cành phượng đỏTrong những đầm sen mởHương tháng năm lan xaMầu tháng năm rực rỡTơ trời giăng ngoại trừ sânCây bàng xoè trước ngõĐêm xanh vời trăng saoCon ve đá quý lột vỏCon chim tha rác rến vềTháng năm – mùa sinh nở

Tình yêu thương như tháng nămMang gió nồng nắng và nóng lửaLòng anh là đầm senHay là nhành cỏ úa?

Chuyện Cổ Tích Về Loài fan (Xuân Quỳnh)

Trời hiện ra trước nhấtChỉ toàn là trẻ conTrên trái đất trụi trầnKhông dáng vẻ cây ngọn cỏMặt trời cũng không cóChỉ toàn là láng đêmKhông khí chỉ color đenChưa có color khác

***

Mắt trẻ em sáng lắmNhưng chưa thấy gì đâu!Mặt trời mới nhô caoCho trẻ con nhìn rõMàu xanh bước đầu cỏMàu xanh ban đầu câyCây cao bởi gang tayLá cỏ bằng sợi tócCái hoa bằng cái cúcMàu đỏ làm nên hoaChim bấy giờ sinh raCho trẻ nghe giờ đồng hồ hótTiếng hót trong bằng nướcTiếng hót cao bằng mâyNhững làn gió thơ ngâyTruyền âm thanh đi khắpMuốn trẻ em được tắmSông bước đầu làm sôngSông yêu cầu đến mênh môngBiển có từ thuở đóBiển thì mang đến ý nghĩBiển sinh cá sinh tômBiển sinh đông đảo cánh buồmCho trẻ con đi khắpĐám mây đến bóng rợpTrời nắng mây theo cheKhi trẻ em tập điĐường có từ ngày đóNhưng còn nên cho trẻTình yêu và lời ruCho nên người mẹ sinh raĐể bế bồng chuyên sócMẹ mang về tiếng hátTừ cái bống cái bangTừ mẫu hoa khôn xiết thơmTừ cánh cò vô cùng trắngTừ vị gừng khôn cùng đắngTừ vệt lấm chưa khôTừ đầu tình đầu mưaTừ bãi sông cat vắng…